Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Tình xe ôm




(SVVN) ...Sau khoảng thời gian quen nhau được một năm thì trong một lần đi xem phim về muộn chúng tôi đã qua đêm trong khách sạn.Sau cái đêm hôm ấy tôi bắt đầu sợ mình bị nhiễm HIV. Tôi đã mấy lần đi xét nghiệm máu thì kết quả đều âm tính. Tôi có thể yêu và cưới một người như Lan mà sau này không bị dằn vặt đau khổ bởi quá khứ của cô?..


Tốt nghiệp trường CĐ Bách khoa Hà Nội, tôi muốn trụ lại thủ đô để mong tìm kiếm được một việc làm ổn định. Hết tháng đầu tiên tôi chẳng những không kiếm được việc gì ra hồn mà còn bị các trung tâm giới thiệu việc làm lừa mất một khoản tiền kha khá.

Đường cùng tôi kiếm thêm cái mũ bảo hiểm làm nghề xe ôm. Tháng đầu tiên chạy cả ngày mệt phờ chỉ kiếm đủ tiền xăng và đủ ăn. Một lần có một cô gái xinh xắn thuê tôi chở đến khu nhà nghỉ trên đường Trần Duy Hưng (Hà Nội) và yêu cầu tôi cho cô số điện thoại, một tiếng sau cô gọi thì quay lại đón cô. Lần đầu tiên trong đời tôi nhận được một khoản tiền hậu hĩnh như thế: 200 nghìn đồng cho một cuốc xe 4 cây số. Mấy hôm sau, Lan (tên cô gái) lại gọi cho tôi và tôi lại chở cô đến địa điểm cũ. Một tiếng sau tôi lại quay lại đón cô và lại nhận được khoản tiền hậu hĩnh.

Đến lần thứ ba thì chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn. Chúng tôi đi ăn đêm cùng nhau và nói chuyện với nhau rất hợp về điện ảnh. Lan nói là sinh viên năm cuối và thỉnh thoảng có đi làm thêm. Tôi ngờ ngợ về cái nghề làm thêm của Lan, nhưng chẳng dại gì mà hỏi. Sau cái lần cởi mở tâm sự ấy, Lan giới thiệu cho tôi một số mối khách buổi tối. Vẫn là những cuốc xe đến các khu nhà nghỉ. Tôi chạy nhiều hơn, tiền nhiều hơn. Buổi tối, các cô thường giục tôi chạy như ma đuổi vì khách gọi. Tôi bắt đầu hiểu mình đang làm tài xế cho khách hàng là ai. Nhiều lúc cũng thấy nhục nhã.

Lan quan tâm nhiều hơn đến tôi. Còn tôi thì chẳng muốn hỏi nhiều về đời tư của Lan vì tôi biết nếu hỏi cô sẽ nói dối. Lan biết ngành học của tôi, nhưng chúng tôi ít nói chuyện công việc và học hành. Thỉnh thoảng Lan chủ động rủ tôi đến Megastar xem phim. Mặc dù rất nghi ngờ về nghề làm thêm của Lan, nhưng tôi vẫn đi cùng cô. Dần dần chúng tôi thường xuyên cùng nhau đi xem phim vào dịp cuối tuần. Lan khoác tay tôi đi vào rạp rất tự nhiên. Tôi cũng chẳng phản đối vì được đi cùng một cô gái xinh đẹp.

Một lần Lan gọi điện cho tôi nói rằng đã xin được một công việc đúng với nghề mà tôi đã được đào tạo. Thú thật tôi đã chán ngấy cái nghề xe ôm nên khi nghe Lan thông báo tôi hạnh phúc vô cùng. Lan nói chỗ quen biết nên chẳng mất tiền chạy việc. Sau 6 tháng thử việc, tôi được ký hợp đồng lao động chính thức. Công việc hợp chuyên môn và không quá vất vả. Chúng tôi vẫn thường xuyên đi xem phim cùng nhau vào cuối tuần. Lan cũng thông báo là đã không còn đi làm thêm nữa và tôi chỉ có mỗi nhiệm vụ làm xe ôm đưa cô đi chơi.

Lan tốt nghiệp sau đó ít lâu và được nhận vào làm việc cho một ngân hàng liên doanh. Sau khoảng thời gian quen nhau được một năm thì trong một lần đi xem phim về muộn chúng tôi đã qua đêm trong khách sạn.

Sau cái đêm hôm ấy tôi bắt đầu sợ mình bị nhiễm HIV. Tôi đã mấy lần đi xét nghiệm máu thì kết quả đều âm tính. Chúng tôi vẫn thường xuyên đi xem phim cùng nhau.

Có phải tôi yêu Lan không? Lan có yêu tôi không? Tôi có thể yêu và cưới một người như Lan mà sau này không bị dằn vặt đau khổ bởi quá khứ của cô?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét