Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Như một giấc mộng



Ảnh chỉ có tính chất minh họa
svvn.vn -Lan nói về Hà Nội thăm tôi. Cô bảo: “Em nhớ anh không thể chịu nổi”. Tôi hồi hộp không ăn không ngủ được cho đến tận lúc Lan bước đến cạnh giường tôi. Cô ấy xinh hơn cả trong ảnh. Lan ôm tôi khóc. Khi trong phòng không có ai, cô ấy cúi xuống hôn tôi đắm đuối. Bàn tay cô còn mạnh bạo chạm cả vào “cậu nhỏ” của tôi. Nhưng không hiểu sao “cậu ấy” không hưởng ứng....


Cách đây 4 năm, tôi hăm hở bước vào đời sinh viên với biết bao hoài bão lớn lao. Người yêu tôi là sinh viên trường Đại học Văn hóa. Ai cũng nói chúng tôi rất đẹp đôi.

Nhưng ở đời chẳng ai học được chữ ngờ. Trong một lần đi chơi tôi bị tai nạn giao thông. Tôi bị liệt nửa người. Khi biết tôi bị tai nạn, cô người yêu chẳng thèm đến thăm tôi lấy một lần. Về quê để gia đình chăm sóc, tôi chẳng thiết sống nữa. Tôi đã 3 lần tự tử nhưng bất thành.

Trong một lần gọi điện cho bạn học cũ, tôi gọi nhầm vào số điện thoại của một bạn là sinh viên của một trường sư phạm ở tận Tây Bắc. Chẳng hiểu có phải là do duyên số không mà chúng tôi đã nói chuyện với nhau tận 20 phút trong lần đầu tiên nhầm lẫn ấy. Một chất giọng mượt mà dễ đi vào lòng người. Chỉ nghe giọng thôi, tôi đã trắng đêm đoán già đoán non về người bạn mới của mình.

Chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều hơn. Tên bạn sinh viên ấy là Lan. Lan kém tôi 2 tuổi (mãi sau này khi đã thân thiết cô mới tiết lộ). Trường Lan học toàn con gái, nên rất thích nói chuyện với con trai. Còn tôi thì nằm một mình một chỗ suốt cả ngày, có người nói chuyện thì còn gì bằng. Lúc đầu cả hai chỉ xác định như thế. Nhưng càng ngày chúng tôi càng hiểu về nhau hơn qua những cuộc điện đàm quên thời gian. Tôi chẳng ngần ngại kể với Lan về bệnh tật của mình, về cả mối tình đầu thất vọng. Lan tâm sự rằng cô chỉ tập trung vào học thôi nên đến tận năm thứ 3 vẫn chưa yêu lần nào. Tôi nhớ như in lịch học của Lan để mỗi sáng đánh thức cô dậy đi học đúng giờ. Mỗi khi Lan ốm, tôi thường gọi điện nhắc cô uống thuốc. Tôi hạnh phúc khi được lo lắng cho cô ấy. Chúng tôi gửi cả ảnh cho nhau. Trong ảnh, Lan rất xinh. Mọi người trong nhà tôi cũng đều nói thế.

Quen nhau được khoảng một năm, tôi đánh liều nói lời yêu. Thật bất ngờ là Lan đồng ý. Lan chủ động nói chuyện với những người thân của tôi. Dù chưa từng gặp mặt nhưng tất cả các thành viên trong gia đình tôi đều thích Lan. Bố tôi là người cứng rắn, nhiều lúc nói chuyện điện thoại với Lan xong lại nhìn tôi ứa nước mắt. Bố lẩm bẩm: “Đúng là nhà mình có phúc”. Rồi cái điều mà tôi và cả nhà hồi hộp chờ đợi cũng đã đến. Lan nói về Hà Nội thăm tôi. Cô bảo: “Em nhớ anh không thể chịu nổi”. Tôi hồi hộp không ăn không ngủ được cho đến tận lúc Lan bước đến cạnh giường tôi. Cô ấy xinh hơn cả trong ảnh. Lan ôm tôi khóc. Khi trong phòng không có ai, cô ấy cúi xuống hôn tôi đắm đuối. Bàn tay cô còn mạnh bạo chạm cả vào “cậu nhỏ” của tôi. Nhưng không hiểu sao “cậu ấy” không hưởng ứng.

Sau lần ấy, tôi có hỏi bác sỹ thì được trả lời rằng tôi không còn khả năng làm “chuyện ấy” nữa. Thỉnh thoảng Lan vẫn về thăm tôi và càng ngày càng thể hiện rõ khao khát giới tính. Cô khẳng định chắc như đinh đóng cột là cuối năm nay khi cô ra trường chúng tôi sẽ làm đám cưới, dù tôi đã thuật lại lời của bác sỹ.

untitled.bmp



Tôi đang rất băn khoăn là liệu người ta có thể cưới nhau mà không có quan hệ tình dục không? Liệu một cô gái xinh xắn và luôn thể hiện khát khao giới tính như Lan có thể cả đời nín nhịn để sống với một người chồng bất lực như tôi không? Ánh mắt hừng hực lửa tình của Lan mỗi khi chỉ có hai đứa trong phòng cứ luôn ám ảnh tôi.

Tôi theo dõi chuyên mục Yêu thực sự của SVVN rất đều đặn và thấy cách trả lời của Giáo sư Tâm lý, Bác sỹ Tình dục học Barte Nhi (Pháp) rất thẳng thắn và khoa học. Tôi rất mong được Bác sỹ Barte Nhi tư vấn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét