Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Á khôi sinh viên Hà Nội : "mơ ước trở thành huấn luyện viên giỏi"




(SVVN) Năm 8 tuổi, tôi được bố mẹ dẫn đi xem ca nhạc tại nhà thi đấu Trịnh Hoài Đức (HN). Một HLV người Trung Quốc đã chú ý đến tôi. Ông nói với cô phiên dịch: "Cô bé này nhìn hay quá!". Ngay sau đó chuyên gia này đến gặp bố mẹ tôi nói rằng trông tôi rất giống VĐV thể dục nghệ thuật số một của Trung Quốc và đề nghị cho phép tôi tham gia tập luyện. Cuộc đời tôi sang một trang mới nhờ một HLV rất tình cờ.

Sau thời gian khổ luyện tại Trung Quốc, đầu năm 1998, tôi về nước bắt đầu tham gia tập huấn cùng đội tuyển tại Trung tâm Huấn luyện Quốc gia 1. Nhờ các thầy của tôi, những HLV giỏi, tôi liên tiếp đoạt HCV tại các giải Vô địch Toàn quốc. Tham dự 3 kỳ Sea Games tôi đều đoạt HCĐ. Kỷ niệm mà tôi nhớ mãi là tấm huy chương tại kỳ Sea Games 21 (Malaysia). Lúc đó tôi tròn 14 tuổi. BTC thông báo thông tin này trên loa. Khi bước lên bục nhận tấm huy chương Sea Games đầu tiên trong đời, cả nhà thi đấu (đa phần là người Malaysia) đứng lên cùng vỗ tay hát bài Happy Birthday để tặng tôi. Tôi lặng người đi vì hạnh phúc.



1.JPG




Do chấn thương ở lưng nên tôi chính thức từ giã đội tuyển từ năm 2006 để tập trung cho việc học. Tôi được xét tuyển thẳng vào trường ĐH SPTDTT - HN và hiện giờ tôi đang học đến năm thứ 3. Ngoài việc học ở trường, tôi còn tham gia công tác huấn luyện các em nhỏ vào các buổi chiều. Năm 2007, tôi làm trợ giảng cho đội tuyển TDNT và đã vinh dự được giữ vai trò HLV phó (cùng HLV trưởng) dẫn đội đi dự Sea Games tổ chức ở Thái Lan. Sau một năm làm trợ giảng, tôi đã quyết định tuyển một lớp cho riêng mình.


Cho đến giờ tôi đã tham gia công tác huấn luyện được 3 năm. Học sinh của tôi đều ở độ tuổi 8-9. Tuy thời gian không nhiều vì việc học đã chiếm hết nửa ngày và đi lại cũng rất vất vả, nhưng tôi không cảm thấy mệt mỏi mà chỉ thấy say mê với công việc của mình. Tôi muốn truyền lại cho các em những gì tôi đã từng trải nghiệm và được tập luyện suốt 10 năm qua. Các em học sinh của tôi sẽ trở thành những VĐV đầy triển vọng. Tôi mong ước các em sẽ được sống trong những giây phút hạnh phúc trọn vẹn hơn những gì tôi đã trải qua trên đấu trường quốc tế trong tương lai.


"Khi chỉnh các động tác uốn dẻo cho các em tôi nhớ lại cảm giác mình đã trải qua khi cũng ở độ tuổi các em. Các VĐV sợ nhất là ép dẻo".



3.JPG




"Lớp học toàn nữ nên sau giờ học cô trò đều rất thích buôn dưa lê. Từng xa nhà từ năm 9 tuổi để tập luyện tập trung, tôi hiểu các em thiếu thốn tình cảm như thế nào".



4.JPG


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét