Thứ Tư, 21 tháng 4, 2010

Sinh viên không có nghĩa là thấp cổ bé họng




(SVVN) Tôi tình cờ phát hiện ra, tôi đã bị chính "trưởng phòng" ở công ty mình dự tuyển trước đây lợi dụng và "cướp trắng" công sức. Và tôi quyết định, phải làm rõ để đòi quyền lợi chính đáng của mình…


Part - time "lý tưởng"

Tôi học đồ họa - một ngành luôn yêu cầu sự tự học hỏi và làm mới chính mình. Vậy nên, ngay từ những ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Hè năm thứ nhất, tôi đã lên kế hoạch tìm kiếm việc part - time.

Tôi lang thang trên các trang tuyển dụng online để tìm. Mục đích chính là được thực hành những kiến thức đã được học trên lớp và có cơ hội thử sức mình nên công ty TNHH B.D là công ty tôi hy vọng được nhận vào nhiều nhất. Bởi đó là một công ty thiết kế đồ họa khá có tiếng, môi trường làm việc chuyên nghiệp và có tính cạnh tranh cao.

Theo lời giới thiệu trên mạng thì họ đang cần tuyển nhân lực cho một dự án mới, nên họ sẽ "ưu tiên" sinh viên hoặc những người mới ra trường. Họ chỉ cần những người "nhiệt huyết, sáng tạo" chứ không coi trọng bằng cấp, kinh nghiệm. Quả là lý tưởng! Tôi gửi CV vào địa chỉ mail đã đăng trên mạng, được chú thích là trưởng phòng thiết kế công ty và hồi hộp chờ đợi.

Ba ngày sau khi CV được gửi đi, tôi nhận được email chúc mừng lọt vào vòng sau. Đề bài cho vòng này là: trong vòng 3 ngày, tôi phải thiết kế brochure (cuốn cẩm nang bỏ túi hay catalogue nhỏ gọn, dùng để giới thiệu doanh nghiệp và hoạt động kinh doanh của công ty tới khách hàng một cách thu hút, đa dạng và hiệu quả). Đó sẽ là cơ sở để công ty có thể đưa ra quyết định tuyển dụng với các ứng viên. Đồng thời, thông qua sản phẩm này, nếu ai có triển vọng sẽ được công ty bồi dưỡng và hợp tác lâu dài. Bài dự thi lại tiếp tục được gửi đến địa chỉ mail kia. Nếu được nhận, tôi sẽ đến công ty để thỏa thuận trực tiếp về lương thưởng và điều kiện làm việc.

Lời từ chối lịch sự

Nhận được email, tôi hăng hái bắt tay ngay vào làm bài thi. Tôi tham khảo các tài liệu và hướng dẫn trên mạng để thiết kế được một brochure thành công. Sau một đêm thức trắng, tôi hoàn thành bài thi, nhưng chưa gửi đi ngay. Tôi mang đến cho vài người bạn của mình và nhờ họ góp ý thêm. Sau đó, tôi lại về nhà chỉnh sửa để có tác phẩm tốt nhất. Thế nên, khi gửi đi, tôi đã rất tự tin.

Ngay ngày hôm sau, tôi nhận được email phản hồi. Nhưng không như tôi mong đợi, email đó có nội dung: "Công ty rất cám ơn bạn đã tham dự đợt tuyển nhân viên thiết kế quảng cáo lần này. Tuy nhiên chúng tôi rất tiếc phải thông báo bạn đã không được chọn. Brochure của bạn chưa có sự mới mẻ, đột phá. Tuy nhiên, trong thời gian sắp tới, chúng tôi sẽ tiếp tục triển khai những dự án mới, hy vọng khi đó chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác làm việc cùng nhau".

Tôi khá sốc vì đã hy vọng rất nhiều. Nhưng rồi, lại tự an ủi mình còn "non" nên phải cố gắng nhiều. Hơn nữa, tuy công ty đã từ chối nhưng trong tương lai gần, tôi vẫn có cơ hội được làm việc tại đó.

Tôi gặp sản phẩm của mình, dưới tên người khác

Khoảng hơn một tuần sau đó, một trong những công ty quảng cáo mà tôi cũng gửi CV dự tuyển nhận tôi vào làm. Tuy công ty đó không lớn như B.D, nhưng môi trường làm việc khá thoải mái, và nhất là tôi được thỏa sức sáng tạo và phát huy tối đa khả năng của mình.

Ba tháng sau khi tôi vào làm việc, công ty chúng tôi ký hợp đồng làm brochure, letterhead, leaflet… với khách hàng. Trong buổi gặp gỡ để bàn cụ thể hơn về sản phẩm, tôi được đi cùng trưởng phòng để học hỏi thêm. Để làm rõ hơn yêu cầu của mình, họ lấy ra brochure của công ty B.D để minh họa. Tôi ngỡ ngàng. Đó là tác phẩm mà tôi đã gửi khi ứng tuyển vào công ty đó mà!

Khách hàng cho biết "đó là brochure do chính trưởng phòng của công ty B.D thiết kế". Vậy là tôi đã hiểu. Tác phẩm của tôi đã bị anh trưởng phòng thiết kế công ty B.D "cướp trắng" và nhận đó là của mình. Phải chăng, anh ta đang muốn lợi dụng sự nhiệt tình và cả "ngây thơ" của những ứng viên như tôi để hoàn thiện bộ brochure cho công ty mình mà không cần phải trả một xu nào?

Hành trình đòi lại công bằng

Tôi có nên làm rõ vấn đề này với công ty B.D không, hay cho qua và nhớ đó là "bài học xương máu"? Tôi đã suy nghĩ và cân nhắc mấy ngày liền, vì lúc đó tôi cũng chưa biết làm thế nào để chứng minh brochure đó là thiết kế của mình. Nhưng rồi, tôi nghĩ, nếu mình cho qua dễ dàng như thế thì liệu sẽ có bao nhiêu người nữa sẽ bị lợi dụng? Và tôi quyết định, mình cần phải "lên tiếng".

Thật may, tôi chưa xóa file có chứa brochure ấy. Tôi cũng cẩn thận check lại trong địa chỉ mail của mình và tìm thấy trong phần sent những e - mail mà tôi đã gửi cho trưởng phòng thiết kế của công ty B.D trước đây. Để có sức thuyết phục hơn, tôi đã nhờ những người bạn trước đây đã góp ý cho mình làm chứng.

Sau khi thu thập đủ bằng chứng, tôi mang các bản sao đến gặp giám đốc công ty B.D. Sau khi xem xét tất cả, ông ấy bảo tôi để lại bằng chứng, kèm theo liên lạc, ông ấy sẽ làm rõ sự việc này. Nếu đúng như những gì tôi nói, công ty sẽ xử lý thỏa đáng.

Trắng đen rõ ràng, tôi nhận ra giá trị của mình

Vào đầu giờ chiều một tuần sau đó, tôi nhận được điện thoại hẹn gặp từ công ty B.D. Họ thừa nhận, trưởng phòng thiết kế đã làm sai và xin được bồi thường. Tôi sẽ được nhận tiền cho thiết kế của mình, cùng với số tiền bồi thường vì sai sót của công ty. Đồng thời, công ty B.D cũng mời tôi quay lại làm việc cho họ. Nhưng tôi đã từ chối. Tôi vẫn muốn tiếp tục làm việc ở công ty hiện tại hơn.

Về phần trưởng phòng thiết kế công ty B.D, sau đó đã bị cho thôi việc. Tuy nhiên, để giữ uy tín và hình ảnh cho công ty B.D, sự việc này chỉ giải quyết kín chứ không công bố rộng ra ngoài.

Kết
Điều lớn nhất mà tôi đạt được qua sự việc này, không phải là số tiền bản quyền và bồi thường họ đã trả cho tôi mà chính là những bài học, kinh nghiệm về việc "bảo vệ chất xám" của mình. Là sinh viên, chúng ta học hỏi, cầu tiến để hoàn thiện mình, nhưng bản thân chúng ta đã có giá trị lao động sẵn có mà nếu thiếu ta tự tin, giá trị đó có thể sẽ bị những kẻ xấu lợi dụng.

Đà Nẵng: Hơn 2.000 sinh viên có cơ hội làm việc tại các doanh nghiệp





Các doanh nhân tại Đà Nẵng giao lưu với sinh viên
(SVVN)Ngày 13/12, Đại học Đà Nẵng phối hợp với các doanh nghiệp trên địa bàn thành phố tổ chức chương trình “Ngày hội sinh viên với doanh nghiệp 2009”.


Hơn 2.000 sinh viên đã được gặp gỡ, giao lưu với các doanh nghiệp và tham gia các gian hàng. Một số doanh nghiệp cũng đã có nhu cầu tuyển dụng nhiều sinh viên về thực tập và làm việc.

Trong dịp này, 10 suất học bổng (2 triệu đồng/suất) được trao cho những sinh viên nghèo hiếu học có gia đình, người thân bị hoạn nạn trong đợt bão lũ vừa qua do Ngân hàng Sacombank tài trợ. Trung tâm tin học VDC Training (trực thuộc Trung tâm Điện toán Truyền số liệu khu vực III) cũng trao 5 suất học bổng cho các sinh viên tham dự khóa học quản trị mạng CCNA hoặc MCSA do trung tâm tổ chức.

Lê Hải




Lưu bài viết |Bản in |Gửi bạn bè |Lưu yêu thích |PDF | Phản hồi (0)

Đà Nẵng: Sinh viên còn mù mờ về hàng Việt



SV là đối tượng hướng tới trong cuộc vận động người Việt dùng hàng Việt
(SVVN) Phó Giám đốc Chi nhánh Phòng Thương mại và Công nghiệp VN tại Đà Nẵng - ông Phan Diễn - đã nhận định như vậy tại cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” lần đầu tiên được trực tiếp đến với hàng ngàn sinh viên Đại học Đà Nẵng vào ngày 12/12 vừa qua.


Theo ông Diễn, cuộc trao đổi giữa SV với các các chuyên gia kinh tế, nhà doanh nghiệp, đơn vị sản xuất lớn như CMC, giày dép BQ, dệt may 29/3, giấy Vĩnh Tiến... đã cho thấy, nhận thức của nhiều SV về hàng Việt vẫn còn khá mù mờ. Tuy được xem là đối tượng “người tiêu dùng thông minh” nhưng khi mua sắm có nhiều SV còn không chú trọng đến nguồn gốc xuất xứ của các sản phẩm.

Còn theo ông Phí Anh Tuấn - Phó Tổng giám đốc Tập đoàn công nghệ CMC, SV đang là những nhà tiêu dùng tiềm năng. Với trình độ tri thức của mình, SV sẽ là người tham gia trực tiếp, gián tiếp phổ biến cho các tầng lớp nhân dân khác để cùng ưu tiên dùng hàng Việt trong cuộc sống thường ngày.

Do đó cuộc vận động “người Việt ưu tiên dùng hàng Việt” cần chú trọng nâng cao nhận thức để hướng SV trở thành những người tiêu dùng thông minh ủng hộ hàng Việt và có sự tác động tích cực đến cộng đồng, gia đình của họ. Ưu tiên dùng hàng Việt, đó cũng là biểu hiện rõ nét của lòng yêu nước.

Nhiều bạn SV cho biết, với túi tiền eo hẹp của mình, họ ít khi dám tìm đến các cửa hàng, cửa hiệu bán các mặt hàng hàng made in VN có tiếng của Việt Tiến, Hoà Thọ… mà thường chỉ tìm đến những điểm bán hàng giá rẻ ở các chợ hoặc trên vỉa hè, dù biết rằng chất lượng sẽ không đảm bảo.

Theo các SV, các nhà doanh nghiệp, các đơn vị sản xuất trong nước cũng cần có trách nhiệm trong việc “ưu tiên” đối với người tiêu dùng Việt như: cam kết giá thành hợp lý, chất lượng đảm bảo và phải đi tiên phong để trực tiếp thu hút người tiêu dùng....

Cái chết của nữ sinh viên Việt Nam tại ký túc xá Singapore vẫn chưa rõ nguyên nhân



Khu ký túc nơi tìm thấy xác nữ sinh Minh Ngọc
Trong mấy ngày qua, có rất nhiều người thân và bạn bè đến chia buồn cùng gia đình sinh viên Nguyễn Cao Minh Ngọc ở thành phố Đà Lạt. Nguyễn Cao Minh Huy (18 tuổi) - em trai út của Minh Ngọc - cho biết đến ngày 17-12 gia đình vẫn chưa nhận được thêm thông tin gì về cái chết của Minh Ngọc.


Trả lời Tuổi Trẻ, một số sinh viên Trường MDIS - nơi Ngọc theo học - cho biết ngày 11-12, Minh Ngọc đi chơi với bạn bè và trở về ký túc xá vào khoảng 19g, sau đó lên mạng trò chuyện với bạn. Hôm sau, khoảng 7g sáng, bạn bè Ngọc thấy cô tải một bài hát buồn lên trang

Facebook của cô, vài ngày sau đó Ngọc không đến lớp. Bạn bè cô có gọi điện liên lạc nhưng đều vô hiệu.

Báo Singapore Shin Min Daily đưa tin do không thể liên lạc được với Minh Ngọc trong suốt ba ngày, bạn trai cô đã đến ký túc xá Queensway để tìm cô hôm 15-12. Khi đến phòng Ngọc, người bạn trai ngửi thấy mùi lạ và báo cho ban quản lý ký túc xá.

Chiều 16-12, phóng viên Tuổi Trẻ đã liên lạc với một số sinh viên Việt Nam học tại Viện phát triển quản lý Singapore (MDIS) về việc phát hiện ra thi thể một sinh viên nữ người Việt tên Nguyễn Cao Minh Ngọc trong chiếc tủ đặt trong phòng ký túc của cô.

Các sinh viên đang theo học tại trường cùng Nguyễn Cao Minh Ngọc cho biết họ đang rất xôn xao về vụ việc và cho biết xác chết đã bị bốc mùi kinh khủng.

Sáng hôm qua 15-12, Ban quản lý ký túc xá Queensway tại Singapore phát hiện ra thi thể Nguyễn Cao Minh Ngọc trong chiếc tủ đặt trong phòng ký túc của cô.

Báo Straits Times đưa tin bạn bè của nạn nhân Nguyễn Cao Minh Ngọc, 24 tuổi, đã không thể liên lạc với cô trong vài ngày qua, do đó họ đã báo cho Ban quản lý Ký túc xá Queensway.

Một nhân viên Ký túc xá đến phòng nạn nhân để kiểm tra và phát hiện một chân người thò ra khỏi cửa tủ. Các nhân chứng mô tả Minh Ngọc chết trong tư thế đứng, quần áo vẫn còn nguyên vẹn.

Các sinh viên ở cùng ký túc xá cho biết Minh Ngọc đến Singapore từ hơn sáu tháng trước, và học tiếng Anh tại Viện phát triển quản lý Singapore (MDIS).

Trả lời phỏng vấn Straits Times, một sinh viên Việt Nam cho biết Ngọc ở chung phòng tại ký túc xá Queensway với một sinh viên Việt Nam khác. Sinh viên này đã trở lại Việt Nam từ ngày 14-12.

* Dù báo chí đưa tin là không có vết thương trên người cô nhưng một số sinh viên tại MDIS cho Tuổi Trẻ biết khi được phát hiện, trên thân thể cô có vết bầm. Một sinh viên cùng trường giấu tên nói đã có xô xát trước đó giữa cô với một sinh viên nước ngoài khác.

Trả lời Tuổi Trẻ, đại diện MDIS, bà Elaine Tang, nói trường đã cử nhân viên xuống ký túc xá để trấn an các sinh viên khác nhằm ổn định tâm lý các du học sinh.

Âm thanh ám ảnh



Ảnh chỉ có tính chất minh họa
(SVVN0) Những thanh âm và hơi thở của bố và người đàn bà kia cứ luôn chập chờn trong đầu tôi! Đó cũng là nguyên nhân khiến tôi luôn trút những bực dọc vô cớ lên bạn trai của mình…


Chẳng biết tự bao giờ, cái lệ cả nhà cùng ăn cơm tối đã trở thành “luật bất thành văn” của gia đình tôi. Ăn xong bố lại vội đi vì có ca cấp cứu đang đợi bố ở bệnh viện. Bố tôi là bác sĩ mà. Bố nói đợt này nhiều ca cấp cứu nên rất cần tay nghề của một chuyên gia đầu ngành ngoại khoa như bố.

Ở nhà, bố tôi luôn là một thần tượng trong mắt mẹ, tôi và cô em gái. Mỗi khi rỗi, bố con tôi đều lôi đống đĩa cũ của ban nhạc Modern Talking ra nghe. Bà ngoại tôi luôn đưa bố ra làm tấm gương để các dì làm mẫu thần tượng để sau này chọn chồng. Nói chung, bố đẹp không một tì vết trong mắt tất cả những người xung quanh.

Một hôm, đi sinh nhật một nhỏ bạn về muộn. Tôi gọi người yêu tới đón. Anh đưa tôi về qua những con đường quen thuộc. Phố vẫn thơm mùi hoa sữa, như xức một mùi nước hoa thơm tho quyến rũ lạ thường. Người ta bảo, thời khắc chuyển từ thu qua đông là thời khắc gợi cho những loài khác giống tìm đến với nhau. Chẳng biết điều đó đúng hay sai, nhưng tôi rất hạnh phúc khi đi cạnh người yêu mình.

Đêm phố vắng người. Chiếc Camry màu vàng rạ của bố với biển số tứ quý đậu nép kín đáo bên đường. Tôi và bạn trai tò mò: Sao giờ này xe bố còn ở đây? Hay xe của bố bị hỏng? Bạn trai tôi cũng đinh ninh như vậy nên chúng tôi tiến lại gần. Nhạc từ xe phát ra, vẫn những ca khúc của Morden Talking mà bố với tôi từng mê như điếu đổ. Xen lẫn với tiếng nhạc là tiếng thở.

Tiếng thở ma lực, đôi khi là những tiếng rên khẽ, như ai đó cố giữ rít trong miệng không muốn lọt ra ngoài. Trời ạ, cái gì kia? Trước mắt tôi là bố đang hì hục với một người đàn bà lạ. Bóng đèn led của xe ôtô đủ làm tôi thấy họ đang như ở thời hồng hoang, không một mảnh vải trên người. Bố bảo tối nay có ca trực cơ mà? Mọi thứ như sụp đổ trước mắt tôi. Tôi như chết đứng. Người yêu kéo vội tôi lên xe chạy xe thẳng một mạch. Sau lưng tôi vẫn tiếng nhạc Modern Talking trộn với hơi thở rên rỉ đến gai người…

Hôm đó về nhà, cũng như những ngày sau, bố vẫn thể hiện là người dù bận nhưng vẫn quan tâm gia đình, bằng cách thực hiện nghĩa vụ ăn cơm tối. Vì đẹp một cách không tì vết nên mẹ tôi và tôi cực kì tin tưởng bố. Tôi không dám tâm sự với ai vì những gì đã nhìn thấy trong buổi tối hôm đó, bởi trong họ bố luôn là một thần tượng.

Từ ngày biết bố có mối quan hệ khác. Tôi luôn giằng xé tâm can mà chẳng biết nên giải quyết thế nào. Nhiều đêm tôi ôm gối khóc, khóc vì thương mẹ tảo tần làm lụng để lo cho cái tổ ấm này, khóc vì xấu hổ với bạn trai… Những khoảng khắc hiếm hoi gặp bố của một ngày, tôi chỉ chào bố một câu hay gật gừ khi bố hỏi rồi chạy hộc tốc vào phòng.

untitled.bmp
Ảnh chỉ có tính chất minh họa

Sau thời điểm đấy, học lực của tôi rơi thê thảm. Mọi bực dọc tôi chỉ biết trút lên bạn trai. Tôi hay giận vô cớ. Tôi nghi ngờ anh mỗi khi anh mải làm mà ít nhắn tin hay gọi điện đến tôi, dù tôi biết công việc anh cực kỳ bận rộn. Tôi luôn nghĩ: biết đâu lúc tôi đang ở nhà ngoan ngoãn học bài, thì anh lại đi với một cô khác trong tiếng nhạc Modern Talking thì sao...

Ngay cả khi chúng tôi gần gũi nhau, nghĩ đến tiếng nhạc có mix hơi thở kia, tôi lại đẩy anh ra. Tôi ghét mùa thu và cái mùi hoa sữa gợi tình. Tôi ghét nhạc Modern Talking. Tôi ghét chính tôi… Tôi còn biết tin ai bây giờ? Tôi sợ đến một lúc nào đó anh ấy không chịu nổi và cũng rời xa tôi. Tôi phải làm sao đây?!

Ước ao một ngày có 48 giờ



(SVVN) Trong đợt trao tặng danh hiệu “Thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác, xứng danh Bộ đội Cụ Hồ” lần này có một gương mặt rất ấn tượng. ấn tượng không chỉ bởi bạn ấy đã nghiên cứu thành công một nguyên liệu để chế biến thuốc làm tan tế bào và thoái biến khối u từ... nọc độc rắn.


Thượng sĩ và nọc độc rắn hổ mèo

Thượng sĩ Lê Thị Phương Thảo là sinh viên lớp Dược 10, hệ đại học của Học viện Quân y. Phương Thảo nói rằng: “Rắn hổ mèo là một trong những loại rắn rất độc. Khi bị rắn hổ mèo cắn, nạn nhân có thể bị nhiễm độc thần kinh, thậm chí phải cắt cụt chân (nếu bị cắn vào chân) và còn chịu những di chứng nặng nề. Nhưng nếu tách đi phần độc tố ấy, nọc rắn hổ mèo có thể dùng làm nguyên liệu chế tạo huyết thanh kháng độc tố. Đây là tiền đề để nghiên cứu thuốc làm tan tế bào và thoái biến khối u.

Ý nghĩa thực tiễn của đề tài này rất quan trọng nên Phương Thảo càng quyết tâm thực hiện. Những ngày làm nghiên cứu, Phương Thảo chất chồng công việc. Ban ngày Thảo đi học, chiều và những ngày nghỉ lại sang trung tâm làm nghiên cứu, tối cắm cúi ôn thi. Thảo cứ ước ao giá mà một ngày có đến 48 giờ. Và cuối cùng, đề tài “Nghiên cứu tách chiết ezyme Phospholipase A2 từ nọc rắn hổ mèo Naja siamensis” đã được trao giải xuất sắc tại Hội nghị khoa học công nghệ tuổi trẻ các trường Y Dược Việt Nam 2008, tổ chức tại Huế.

Nổi bật vì công trình nghiên cứu, không chỉ thế Phương Thảo còn sở hữu những điều thú vị khác. Thay vì cứ 2 năm sẽ được xét thăng cấp một lần thì Phương Thảo được đặc cách chỉ một năm là lên quân hàm. Lý do của việc đặc cách này là bởi kết quả học xuất sắc. Hiện tại ở lớp chỉ có chừng vài thượng sỹ thôi, trong khi đó bạn ấy là thượng sỹ từ năm thứ 3 (giờ Phương Thảo đã là sinh viên năm thứ 6).

Trong suốt 5 năm học trước, kết quả học tập của Phương Thảo luôn đạt loại giỏi và dẫn đầu lớp. Thảo có say mê đặc biệt với môn Dược lâm sàng. Thảo nói: “Đó là những lúc có giờ semina. Sinh viên trong lớp được thầy đưa danh sách những bệnh nhân cụ thể. Các bệnh nhân này đều có kèm theo đơn thuốc của bác sĩ. Nhiệm vụ của sinh viên là làm PowerPoint, chiếu và thuyết trình trước lớp. Bọn mình phải chuẩn bị thật kỹ càng các thông tin để thuyết phục thầy cô và các bạn về đơn thuốc của mình, sự phối hợp hiệu quả của các loại thuốc, những tác dụng phụ của thuốc cần dùng. Mình thích những buổi học này, nhất là khi sinh viên phải vận dụng tối đa tư duy tổng hợp”. Việc học sẽ không bao giờ trở nên khó khăn và nhàm chán nếu bạn tìm được niềm say mê.

Thượng sĩ và niềm tự hào của mẹ

Ngày thi đại học, Phương Thảo đã trúng tuyển cả ĐH Kinh tế Quốc dân và Học viện Quân y. Thảo quyết định đi theo nghề y bắt đầu từ căn bệnh viêm đa khớp dạng thấp của bố và sự lo toan tảo tần của mẹ.

Bố bị bệnh khi Thảo đang học lớp 8. Các khớp chân và khớp tay của bố sưng to, bố gầy sọp đi khiến mọi người lo lắng. Mẹ đã đưa bố đi chạy chữa khắp nơi, nhưng chỉ đến khi chuyển từ Thái Nguyên về Hà Nội, bố Thảo mới bắt đầu bước đi trở lại. Nhưng cứ đến mỗi mùa đông, chứng viêm đa khớp dạng thấp lại hoành hành. Chân bố Thảo lại sưng to. Những lúc như thế, mẹ Thảo luôn vun vén mọi chuyện gia đình, chăm sóc chồng và không quên dặn dò chị em Thảo: “Các con hãy mang lại niềm vui cho bố bằng một kết quả học tập thật tốt để quên đi những cơn đau”.

Căn bệnh của bố và lời dặn dò của mẹ giống như một động lực để Thảo luôn bứt phá.

Lê Thị Phương Thảo:
Danh hiệu chiến sĩ thi đua cấp Học viện trong 3 năm.
Năm 2009 đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua toàn quân.
Là 1 trong 8 gương mặt thanh niên tiêu biểu năm 2008 của Bộ Quốc Phòng.
Danh hiệu “Sinh viên VN học tập và làm theo lời Bác”
Danh hiệu “Gương sáng sinh viên giai đoạn 2003-2008” do TƯ Đoàn trao tặng.
Được Bộ Y tế và TƯ Đoàn tặng Bằng khen và huy hiệu “Tuổi trẻ sáng tạo
” .

Giáng sinh cho em




Chiều ngày 22 tháng 12 năm 2009, gần 50 đoàn viên Sinh viên tình nguyện Khoa Quản lý Văn hóa - Đại học Văn hóa Hà Nội cùng nhiều sinh viên các trường đại học khác đã tổ chức chương trình “Giáng Sinh cho Em” tại Trung tâm bảo trợ xã hội số 2 –Yên Bài –Ba Vì – Hà .


Đến với trung tâm, đoàn tình nguyện đã đến thăm hỏi từng gia đình nhỏ và nơi chăm sóc các em bé sơ sinh, tặng áo ấm, sữa, bánh kẹo và truyện tranh và đồ chơi. Từ 15h -17h là chương trình nghệ thuật Giáng sinh cho em với các ca khúc nổi tiếng về Giáng sinh, các trò chơi bổ ích của các bạn sinh viên dành tặng các em, đặc biệt là màn nhảy sôi động và các ca khúc về thiếu nhi, về tình mẹ vô cùng xúc động hồn nhiên do chính các em thể hiện. Chương trình được tổ chức trong không khí ấm áp, vui tươi, chan hòa giữa sinh viên và các cháu cùng các mẹ nuôi và cán bộ tại khuôn viên trung tâm.

Ông Nguyễn Công Thành đến từ Công ty CP DV CNTT Naiscorp –Nhà tài trợ chính cho biết “ Tôi thực sự xúc động trước những ánh mắt ngây thơ, nét hồn nhiên của các em bé . Mong rằng những món quà nhỏ sẽ mang lại niềm vui cho các em trong mùa giáng sinh và năm mới”.

“Giáng sinh cho em” thực sự là món quà đầy ý nghĩa của Sinh viên ĐHVH và các đơn vị tài trợ tới các em bé không may nhiễm HIV, là niềm động viên lớn lao với các cán bộ nhân viên Trung Tâm trong mùa Noel và tết Dương lịch sắp tới.